Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Tháng Tám Của Tôi


Tháng Tám. Dọn lại một góc giá sách rồi lại để chất lên trên kệ vài cuốn mới. Đôi lúc tôi lại muốn làm nó, hàng ngày. Có những thứ đã cũ và phải để nó vào trong túi, đóng gói lại và cất đi. Ngay cả cảm xúc cũng vậy.
Cuối tháng Bảy, tôi có đọc quyển “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân. Có một đoạn trong đó viết rằng đôi khi cũng phải xóa bỏ đi một vài cảm xúc cũ, vài mối quan hệ phức tạp và vô dụng. Vậy là tôi biết mình phải làm gì ngay sau đó, có lẽ sẽ là lần đầu tiên có đủ dũng khí xóa đi một mối quan hệ với ai đó, hoàn toàn. Đôi khi “xóa bỏ” là một khái niệm khó khăn đối với con người vì nó không phải dễ đạt được, cái chính là để thời gian “xóa” hộ bạn, dần dần bụi sẽ phủ mờ kỉ niệm và bạn sẽ để nó trong một cái hốc tủ kín đáo, giống như tôi đã từng. Đó lại là chuyện của tháng bảy, cũ rồi.
Giờ là tháng Tám của tôi.
Tôi thích dọn dẹp. Cứ bất kì cái gì có thể nhấc lên đặt xuống, mỗi khi như vậy lại cảm thấy mình bận rộn trong sự rảnh rỗi. Thế là từng quyển sách được gói ghém và cất đi. Tình cờ tôi thấy quyển thơ “Hai sắc hoa ti gôn”. Thực ra đây là quyển thơ duy nhất tôi có và cũng là những câu thơ duy nhất tôi đọc mà không phải “phân tích” theo lối “văn mẫu”. Có bài thơ này tôi hay đọc khi nửa đêm hồi tôi 15 tuổi, ngày đó tôi hay thức học đến khuya, rồi đọc vài câu trong bài “Phố buồn” của Ngô Văn Phú.
“Em có nhớ góc phố buồn u tối
Ta thường qua lặng lẽ bước âm thầm
Nhạc dang dở than nỗi đời rắc rối
Không gian trầm dâng  nhẹ hương hoàng lan

Yêu đến đỗi. Lòng cũng buồn đến đỗi
Nói hoài rồi. Cần lắm phút lặng im.
Hơi thở nhẹ, lẫn mùi hoa bối rối
Dáng em đi, tóc xõa, phủ vai mềm…”
Mười lăm tuổi, ai bảo không biết cảm cái buồn của thơ. Chợt bật cười vì thấy rõ cái “đờ đẫn” ngây ngô của tôi khi ấy. Đọc đến câu “Đêm Hà Nội. Hai người. Hai cái bóng. Nhạc tắt rồi, giai điệu vẫn còn vương”. Tôi thấy tim mình nặng lắm. Chắc đêm đó tôi còn nghe thấy tiếng đàn ghi ta từ dội vào đêm, bản “Triệu bông hồng”. Chắc khi ấy tôi cũng buồn ghê lắm.
Ừ thì cũng đến mùa buồn của tôi rồi, tháng Tám ơi.
Cái màu của đêm cũng như ngày, không còn tách rõ. Tiếng ghi ta cũng chẳng còn ru tôi khi đêm đổ giọt ướt giấc mơ. Là cái gì chi phối tôi, và bạn. Để ta nhớ hoài những thứ mông lung đến thế. Dù cho đã xóa đi nhiều, nhưng vẫn giữ. Trong tim. Giống bạn, giống tôi, chúng ta giống nhau.
Tim chật cứng mà vẫn đóng lại, cất đi, hàng ngày.
Giờ đã là tháng Tám… của tôi.
Để tôi chiếm lấy, cả phần to lớn, đó là của tôi.
Để tôi được tham lam như lần cuối cùng tôi được sống giữa dòng, tháng Tám.
Là tháng Vạt Nắng đã rời xa tôi!!...

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Đỗ Vỡ!!

Hôm nay tôi đỗ vỡ lòng tin!!!
Tôi thấy mình nhỏ bé quá, cái thứ tôi đang tạo dựng lên đang từng ngày, từng ngày bị đỗ vỡ...và tôi thấy tôi mình thật nhỏ bé!
Biết làm sao khi trái tin, lòng người thay đổi trong thoáng chốc. Bạn sẽ thấy thế nào???
Tôi thấy nhói ở lồng ngực phía bên trái, nghèn nghẹn ở cổ, thấy lòng hoang hoải và bất định vô cùng tận!!
Tôi đánh đổi tình bạn ba năm để nói với bạn rằng...
Cô gái! tất nhiên bây giờ bạn rất toả sáng sau cuộc thi sắc đẹp đó, bạn có nhiều lời mời đi chụp hình, đóng được MV với ca sĩ...nhưng không có nghĩa bạn lãng quên, và từ chối những gì xưa cũ của bạn...
Con người ta phải sống đúng thật và luôn biết chấp nhận những thứ đến quanh nó...
Những thứ xung quanh bạn bây giờ nó rất dễ vỡ, rất dễ tan...đó là những ánh hào quang chỉ xuất hiện được một lúc thôi, và không biết chừng nó sẽ tắt bất cứ lúc nào...
Tớ chỉ thắc mắc một điều!! những người bạn mới của bạn đã cho bạn động lực bỏ lại những người bạn cũ của bạn ở lại phía sau...bạn không biết bạn đã và đang đánh mất thứ gì đâu...
Đến giờ này! chắc tớ không nên buồn vì những điều không đáng có!! nhưng bạn biết không, những gì tớ cố gắng, tớ gìn giữ, tớ trân trọng đỗ vỡ không chút nào níu lại đc!! Thật buồn!! tớ biết nói gì đây...chắc sẽ khóc một trận cho thoả, hay hét lên cho thoả...
Tạm biệt!! Cô gái , tình bạn ba năm của tớ...
Chúc cậu hạnh phúc và luôn may mắn...
Nếu buồn đau, khổ ải, hãy quay về...sẽ có một vòng tay an ủi động viện cậu...
Yêu Thương!!

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

ỔN?????

Dạo gần đây tôi vẫn thường mơ về một giấc mơ rất đẹp! bãi cỏ xanh mướt, bầu trời cao trong xanh và có một cô bé mặc váy trắng xinh tung tăng với những cơn gió...nếu nhìn kĩ có thể thấy nét mặt cô bé đó không có chút ưu tư, lo lắng gì cả...giống như là bao nỗi buồn được thả theo những ngọn gió bay cao lên trời xanh không chút vẫn vương nào...
Những lúc gặp chuyện! tôi chỉ muốn thu mình lại với những giấc mơ, tôi tin, chỉ cần ngủ một giấc rồi tất cả sẽ qua và mọi buồn phiền của ngày hôm nay sẽ không còn vấn vương sang ngày mới nữa...
Tôi biết, cô bé trong giấc mơ đó là ai...người ta bảo rằng " những gì người ta mong muốn trong hiện thực mà chưa làm được sẽ gửi gắm nó vào trong giấc mơ"...tôi đã có một ước mơ nhỏ nhoi từ khi lên 8...tôi mặc váy trắng và thả mình vào một cao nguyên bát ngát nắng và cỏ xanh...và cho đến tận bây giờ khi gặp sóng gió tôi lại vịn vào ước mơ đó để đứng lên..tôi tin cuộc sống vẫn luôn có một mảng màu trong xanh và bát ngát màu tự do như vậy ở đâu đó...
Con sóng tôi đang đương đầu quả thật đang quá sức với tôi!...
Hầu hết, thời gian gần đây tôi không muốn nói chuyện với ai, cuộc sống của tôi chỉ lặng lẽ với những mảng màu trầm có chút sáng!! tôi không thích ví cuộc sống của mình là những mảng màu tối, nghe nói thật bi quan, mà con người của tôi, ít nhất là lúc này, nên làm bạn với những khoảng màu trầm thôi...trầm để tôi có thể tĩnh tâm nhìn lại mọi thứ....
Sáng...tôi thường ra ban công nhìn mọi thứ xung quanh, tôi nhìn màu xanh của lá, màu trắng của mây, và chút màu vàng của nắng, đôi khi tôi nằm lười trên giường, kéo rèm cửa sổ chỉ để nhìn màu mờ đen của sự chuyển giao của đêm sang ngày...đến khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện tôi lại kéo rèm quay mặt vào tường trốn tránh nó...tôi gọi đó màu xám của buổi sáng...
Chiều chiều...tôi lại đi đâu đó là cà! đôi khi là quán cà phê nào đó, gọi một ly sinh tố, một quyển sách tôi ngồi đến tối, hoặc có khi tôi đến công viên, chọn một cái ghế đá, ngồi và nhìn mọi thứ xung quanh, tôi thích nhìn cái màu vàng mơ màng của những ánh đèn đường, có khi tôi cứ mãi mê ngắm nhìn nó như một thứ trò chơi của trẻ nhỏ lâu lắm bị bỏ quên!!..
Tôi ước một lần, ngồi sau xe của một ai đó tựa đầu vào lưng và khẽ nói " Hôm nay, làm cho tớ một ly sinh tố bơ đi.." chỉ vui vơ như thế thôi...nhưng lâu lắm rồi..sự quan tâm hẳn đã bỏ tôi ra đi...
Tôi cũng thèm lắm một lần được ngồi cằn nhằn cả buổi với một người về một cái gì đó không hài lòng trong cuộc sống...người đó sẽ im lặng bên tôi nghe tôi cằn nhằn và khẽ cười vì cái tính trẻ con của tôi...
Biết không!! lâu lắm rồi....chưa được như thế!!...mà dường như tôi cũng không cần...vì tôi mạnh mẽ quá...mà mạnh mẽ quá thường hay bị cô đơn...
Tôi thèm...những cảm xúc này qua mau những tháng ngày tôi cần một mình...để lòng tôi lại thảnh thơi, tôi sẽ tìm đến cô gái của tôi nói hết ra những khó khăn tôi đang gặp phải...thời gian này tôi im lặng hơi dài...mong cô gái của tôi sẽ không buồn tôi...
Bởi vì! khi đang chùng xuống! những gì tôi kể..sẽ kéo cô nàng Sư Tử chùng xuống theo tôi...
Mà cô nàng ấy độ nhạy cảm lại quá nhiều...
Tôi chỉ cần...lúc tôi buồn...tôi biết có những người luôn mãi bên tôi...và nhất định...tôi không quên tìm đến họ khi tôi đã yên ổn và sẽ nói hết, nói cho hết bằng được...


Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Hạ về!!

Hạ về

Những tia nắng chen chúc nhau tạo thành từng khối tròn to nhỏ, khoảng trời đột nhiên xanh thẳm, mây bồng bềnh chở theo cơn gió sang mùa đỏng đảnh buông lơi. Ngước lên phía góc trời màu xanh ấy, chợt thấy nhiều lắm, cả khung trời đỏ rực phượng vĩ, tím ngát bằng lăng. Vừa hay, Hạ đã về.
Những ngày tháng Năm qua nhanh vô cớ chạm vào mớ cảm xúc thênh thang của lòng mình. Là những cảm xúc bâng khuâng về trường xưa lớp cũ, về những điều đã qua vẫn còn ngọt ngào, vấn vương trong từng mùa Hạ.
Tuổi học trò của mình hồn nhiên, trong sáng cùng những kỷ niệm đong đầy. Đó là những buổi đạp xe ngày hai lượt đến trường, tung tăng áo dài với đám bạn. Ngày Hạ, nắng miền Trung chói chang, đạp xe tới trường chỉ muốn hụt hơi. Lưng áo mấy đứa con trai ướt đẫm trông đến tội. Áo dài con gái vướng víu, chật vật trong gió mà thương.
Nghe ve kêu rỉ rả góc sân trường, hoa phượng đua nhau nở từng chùm đầu tiên, lũ học trò bần thần, ngơ ngác. Đứa nào cũng ôm nỗi buồn vu vơ vì xa trường, xa lớp, xa bạn bè thầy cô. Những cuốn lưu bút chuyền tay nhau, thổ lộ bao yêu thương giận hờn trong mấy năm dài. Lũ con trai cũng chẳng buồn chạy nhảy, tụm vào góc lớp để rủ rỉ những chuyện của ngày mai.
Và cuối năm hết cấp, đứa nào cũng muốn thổ lộ hết lòng. Có thầm thương, trộm nhớ ai đó trong ba năm học, lại thức trắng đêm mà viết thư tỏ tình. Rồi ngày mai, chạy tới chạy lui lớp của người ta mà nấn ná, mấy ai đủ can đảm để đưa được lá thư kia. Chẳng như bây giờ, lũ học trò cứ tỏ tình rồi yêu một cách tự nhiên, bình thản, hình như đâu thấy ngượng ngập như bọn mình ngày xưa.
Có hôm, mấy anh chàng lớp bên cạnh, vì muốn cho bọn con gái thưởng trọn hương vị của mùa Hạ nên chạy ra đường, trèo hái bằng lăng, bởi ở trường chỉ có mỗi hoa phượng. Tổ dân phố bắt gặp, cả bọn chạy trối chết, vừa chạy vừa che bảng tên. Lũ con gái nghe kể, lại sụt sùi lo lắng, hóa ra mấy tên con trai lớp mình cũng không đến nỗi nào, vậy mà ba năm qua đâu nhìn ra cái sự ấy, chỉ thấy một đám trẻ con mà thôi.
Nhớ ngày học cuối cùng, thầy chủ nhiệm dành nguyên một buổi để nói chuyện với cả lớp, về tất thảy những yêu thương thầy dành cho đám học trò nghịch ngợm, về những ước mơ của đứa này đứa kia. Thầy dạy Toán thì hát tặng lớp bài “Phượng hồng”, ba năm dạy dỗ, thầy căng mình ra để nghiêm khắc nên đứa nào cũng há hốc mồm khi lần đầu tiên nghe thầy hát, giọng thầy hay và ấm áp quá chừng. Những bài hát chia xa được cất lên, chẳng ai bảo ai, gái trai tự dưng ôm nhau mà khóc. Thầy chủ nhiệm ngậm ngùi lấy khăn, lau nước mắt cho từng đứa. Cái phút giây ấy, có lẽ chẳng bao giờ quên được.
Hôm rồi, bắt gặp đứa em gái đang tủm tỉm cười – cái nụ cười hệt như mình ngày xưa khi nhận được lá thư tỏ tình của cậu bạn cùng lớp. Lại muốn nói với nó một câu đại loại như lo học hành đi, cả tương lai phía trước đang chờ. Bất giác, ngẫm lại, với cái lứa tuổi này, đâu biết nghĩ dài, chỉ biết mơ cao, mơ xa những giấc mơ phiêu lưu đầy ảo tưởng, cũng hệt như mình ngày ấy.
Dang tay đón mùa Hạ, mà biết rằng, Hạ về sẽ dư nắng thiếu mưa, cơn gió Lào đến mùa nông nỗi, phả vào người những hơi nóng hanh khô. Thảm cỏ cũng cần nước, khô quắt và khó chịu hơn. Lại thấy xót xa cho cái miền quê nghèo của mình, đây đó người ta nghỉ Hè đi du lịch, người quê mình lại tất tả thu hoạch vụ mùa này rồi bắt đầu cho vụ mùa mới. Cuộc sống cứ chông chênh cho đến bao giờ.
Ai rồi cũng trông ngóng mùa Hạ qua mau cho nhanh hết những ngày nóng nực. Chẳng như đám trẻ con, lại mong mùa Hạ thật lâu, để kỳ nghỉ Hè được dài hơn nữa. Riêng mình, vì tháng Năm đã bắt đầu bởi một cơn mưa rào nặng hạt, vì mình đã sống đủ hay ho để khiến người ta mãi mãi nhớ về, thế nên mùa Hạ này thật nhẹ tênh và mát mẻ.

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Em!!! Cô gái tháng 5...

Hôm nay, tôi lên trường, đi dạo quanh một vòng sân, tôi ghé qua văn phòng đoàn, cứ tưởng chủ nhật thì sẽ chả có ai...nhưng khi vừa bước lên cầu thang tầng 2, rẽ qua lối nhỏ để đi vào cái nơi quen thuộc mà lâu lắm tôi chưa ghé qua. Tôi nghe được âm thanh của bài hát " Một sớm em về tóc xanh...một sớm em về đây nói cười..." bài hát này có lần diễn văn nghệ chào mừng khoá sinh viên mới, tôi đã đàn và hát...và kể từ ngày đó cũng chưa bao giờ tôi hát lại và đàn lại...bởi ngày đó là ngày cuối cùng tôi hứa với mẹ...đụng đến cây đàn...dứt bỏ đam mê...bước trên con đường chưa bao giờ tôi thấy mình cười...
Tôi nhìn ngó ngó nghiêng nghiêng nhìn mọi người làm việc, từng nụ cười, từng ánh mắt của những con người nơi đây, tôi luôn ghi nhớ rõ...họ luôn tràn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ...
Tôi khẽ khàng bước vào để mọi người không chú ý, nhưng tiếc là bị phát hiện ngay từ phút giây thập thò ngoài cửa...lí do mọi người hôm nay chăm chỉ đến làm việc ngay cả ngày chủ nhật này là trường chuẩn bị một cuộc thi cho miss dành cho các sinh viên...các anh các chị bảo : " Bạn gái nào cũng đầy sức trẻ và xinh Cún nhỉ!!"
Tôi cười...đúng là thế thật, năm nào trường tôi cũng tổ chức một cuộc thi dành cho phái đẹp mà năm nào cũng rầm rộ, riêng năm nay tôi cảm giác nó hoành tráng hơn các năm trước...nhưng thay vào đó văn phòng đoàn lại chìm ngập trong công việc không lúc nào ngơi nghỉ...
Anh bảo tôi " Hay là Cún đi thi đại diện cho văn phòng đoàn mình nhá"
Tôi cười " em sẽ được hậu thuẫn chứ! nếu bị ném đá, anh sẽ đỡ chứ.."
Anh xoa đầu bảo tôi " ngốc! tất nhiên! lâu quá không gặp em! cô gái tháng 5.."
Anh...xuất hiện trong cuộc đời tôi như một bờ vai an ổn...nhưng chưa khi nào tôi dựa vào...
Hoặc đôi khi tôi thấy mình quá cứng đầu hoặc lạnh lùng thờ ơhh...
Anh...tỏ tình với tôi đến 3 lần...nhưng lần nào cũng là những cái cúi đầu xin lỗi từ phía tôi...anh bất chấp 11h đêm lăn lội khắp thành phố để chỉ tìm tôi...khi tôi đang lang thang đâu đó với những vết thương...
Có một lần anh nhắn tin cho tôi " Nếu anh yêu một cô gái khác, em có sao không???"
Tôi chỉ trả lời vỏn vẹn" Không..."
" Nhưng anh thì có..." tin nhắn từ Anh!!!
Cuộc đời! cướp đi của tôi nhiều thứ lắm, gia đình, người tôi yêu thương nhất...nhưng cuộc đời khi nào cũng để lại cho tôi những nỗi bù đắp mà đôi khi tôi không biết trả lại bằng gì nữa...
Hôm nay tôi gặp Anh!!! vẫn những lời quan tâm, vẫn ánh mắt đó!!! Tôi chỉ muốn làm cô em gái bé nhỏ của anh...muốn được nhìn anh yêu một cô gái xinh xắn và khi anh giới thiệu tôi với cô gái đó tôi sẽ gọi người đó bằng hai từ " Chị dâu!!"
Chiều nay tôi lại tìm về! đam mê! nhiệt huyết! và người đã nhẹ nhàng đi bên tôi suốt 4 năm qua không một lời than vãn...
Cô gái tháng 5 cảm ơn anh! đã đến lúc anh nên tìm một ai đó đi rồi, anh xứng đáng yêu và được yêu bởi một thiên thần nào đó...
Tin em đi! cô gái đó sẽ xuất hiện nhanh thôi!!!...
Em...vẫn muốn bước đi...trên con đường có những vạt nắng của riêng em!!...


Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Thở dài...Vươn vai và Bước tiếp!!


Viết trong một chiều buồn….Trời bàng bạc, lãng đãng như sương… Cái cảm giác lành lạnh thấm vào da thịt.

Một chiều buồn…Giật mình nhìn lại, đã bốn năm…bon chen, long đong lận đận….để rồi đến bây giờ vẫn cứ mãi băn khoăn. Một đứa con gái, 22 tuổi - cứ tự mình ngược đường ngược nắng ở thành phố. Đã có những lúc mỏi mệt lắm, đã có những lúc bi quan lắm…đã có những lúc muốn khóc, muốn hét và muốn trốn chạy, rồi cũng có những lúc muốn bỏ cuộc…

Có những khi thầm ghen tỵ với bạn bè: “Sao mình không như nó, chọn một con đường bằng phẳng để đi? Sao mình không như nó cứ dựa dẫm, cứ thong dong thôi ? Rồi, sao mình không như nó, bỏ mặc tất cả ?”

22 tuổi đầu, người ta đã làm được nhiều thứ lắm. Có đứa đã lấy chồng, đã có con bồng con bế, có đứa đã bớt đi những âu lo phiền muộn của cuộc sống thường nhật…Còn ta, ta có gì?


 Một người để yêu thương? ừ, ta có nhiều hơn một người yêu thương ta, ta biết nhưng vẫn cứ mãi trông chờ vào một niềm tin khác? Chẳng biết bao giờ thành sự thật? Và những lúc thế này, ta cần lắm một bờ vai, cần lắm một vòng tay, cần lắm một người lặng im ngồi cạnh ta….chỉ thế thôi.

Ừ thì buồn, ừ thì mệt mỏi nhưng cuộc sống vẫn chẳng cho ta dừng lại? Vẫn cứ phải bước tiếp. .Đợi chờ một hạnh phúc, một tình yêu từ những điều mong manh. Đợi chờ một tương lai khác từ những sự cố gắng nhỏ nhoi nhất. Biết là khó khăn, nhưng Niềm Tin thì sẽ không bao giờ mất. Có ai đánh thuế những Ước mơ? Có ai cấm ta ngừng Hy vọng.

Cuộc sống mà…sống với một Niềm tin, đi lên bằng sự Cố gắng và cười thật tươi.

Chỉ là băn khoăn với biết bao câu hỏi? Chỉ là vẫn cứ trăn trở với những mỏi mệt của cuộc sống thường nhật? Chỉ là vẫn cứ đợi chờ và chẳng biết sẽ đi đến đâu?

Cho Em những giây phút yếu lòng như thế này, để Em mạnh mẽ bước tiếp những ngày sau.

Cho Em những phút giây cúi mặt, để mỗi ngày Em lại tiếp tục ngẩng cao đầu. Và cho Em một ánh mắt buồn, để những nụ cười sẽ không còn gượng gạo….

Thở dài, vươn vai…và bước tiếp.

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Hồng Hạc!!!

Hôm nay, khi tôi đang ở viện! đây là ngày tôi chuyền lọ thuốc cuối cùng của tháng này...cả người có một sự khó chịu bao quanh...cái vai bên phải thì bị đau nhức ê ẩm, toàn thân cứ phải nói thật không ổn chút nào...
Bỗng tôi nhận được một cú điện thoại của cô bé trong câu lạc bộ phát thanh " chị cún đã nghe số mới bọn em làm chưa.."
Tất nhiên là chưa nghe bởi cái lịch thời gian biểu của tôi dạo này nó không được gắn liền với radio...nhớ vô cùng...thế tôi lại lọ mọ check mail và nhận số radio mới của các em!!! chủ đề các em làm kì này thật dễ thương " Có con đường nào em đi qua, có anh..." nó chỉ nói về nỗi nhớ mong, và những lầm lỗi của tuổi trẻ...có một điều bất ngờ tôi không đoán trước được " một lời nhắn dành cho người chị thân yêu của chúng em, chị thân yêu!! thời gian qua chúng em đã nhận rất nhiều từ chị, kinh nghiệm, trải nghiệm và những câu chuyện...quả thật rất quý báu, thời gian này chị bận bịu đủ thứ chuyện nên câu lạc bộ của bọn mình thật là thiếu vắng, mong chị nhanh chóng thực tập xong, hết bệnh khoẻ lại để mọi người được nghe giọng của chị trên kênh phát thanh của trường chị nhé!! mọi người yêu chị...lời nhắn của câu lạc bộ Radio Hồng Hạc gửi tới chị Cún LaLa"...
Cuộc sống của tôi dạo này gặp rất nhiều gập gềnh, con đường trước mắt của tôi dường như đang đóng đi một nữa...cứ chiều chiều tôi lại dạo một vòng quanh bệnh viện, tôi nhìn những người già, những bé con...họ cũng bệnh tật như tôi, có điều, họ chỉ làm một ca phẫu thuật,điều trị một lần thế là khoẻ lại...tôi đưa mắt nhìn những thứ xung quanh tôi!! quả thật có quá nhiều điều tốt đẹp trước mắt cuộc sống...vậy tại sao mình không cố lên..mọi thứ chỉ mới là điểm bắt đầu...có chuyện gì xảy ra thì cũng chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Và chiều nay tôi nhận được lời nhắn của các em, một cảm xúc thật khó tả, tôi chưa bao giờ có nhiều bạn, nhưng tôi luôn muốn được giúp đỡ mọi người xung quanh tôi, tôi sẵn sàng ngồi hàng giờ im lặng bên một cô bé khoá trên chỉ để nghe em thút thít về mối tình đầu, hoặc tôi sẽ lo lắng đến phát điên nếu những người em trong câu lạc bộ của tôi gặp chuyện khó khăn. Nhưng chưa bao giờ tôi cho phép họ đặt chân vào cuộc sống của tôi, bởi tôi ghét họ biết hoàn cảnh tôi đang trải qua, những khó khăn tôi đang gặp phải...cái tôi sợ là sự thương hại đó mà...tôi sợ ngày hôm sau họ sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác. Thế nên, tôi với mọi người luôn có một bức tường ngăn cách. Mọi người thì thấy tôi lại vừa gần lại vừa xa, nhưng đối với tôi...tôi luôn gần họ, tôi luôn đứng bên cạnh cuộc sống của những người mà tôi trân quý...
Có lần tôi nhận được một cái cmt trên face book của bé của tôi " Chị Cún khi nào cũng không dám mở lòng mình"...tôi đã quá bất ngờ về cái cmt này, khi hỏi lại em, em bảo" vì em thấy chị lúc gần, lúc xa.."
Tôi đang lang thang trong chính mê cung do mình tạo ra, có điều khi nào tôi cũng an ủi mình là sẽ ổn thôi...
Nhưng thật ra...chưa bao giờ là ổn...
Như ngày lúc này đây!!! Khi nghe lại lời nhắn này thứ 2...Tôi mới sực tỉnh...mình đã tự lừa dối mình trong tháng ngày qua...
Vậy khi nào!!!???? Tôi mới ổn??!!!!
6h35', Chiều 7/5/2013

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Này vạt nắng của tớ!!!


Lời nhắn gửi tới thiên đường!!
Cậu khoẻ chứ! Nhớ tớ chứ…?? Dạo này cậu có hay lang thang trong những chiều mưa phùn cuối đông nữa không? Lâu lắm rồi tớ không được nhìn thấy những vạt nắng của tớ nên cảm xúc thật hanh hao…Tớ vẫn hay lang thang trên con đường cũ, đi qua những hàng ghế đá, phóng tầm mắt nhìn ra biển để tìm một  điều gì đó thật thân thương…những thứ của ngày hôm qua như muốn một lần nữa thôi đưa tay chạm nhẹ và ước tất cả lại trở về bên tớ một lần nữa… Tớ từng vẽ vời cho mình những bức tranh hạnh phúc ấm lòng , những bức tranh đẹp với những gam màu sáng và hạnh phúc . Nhưng , đến lúc này đây Tớ mới hiểu ra rằng tất cả chỉ nằm trong trí tưởng tượng của Tớ mà thôi . Tất cả chỉ như là một giấc mơ khiến Tớ chẳng muốn thức tỉnh nữa .
Con người muốn đi tìm nhau qua những lớp sương mờ của nhau dù lòng lạc nhau giữa những cơn đau sâu hoắm của cuộc đời trần thế . Cuộc sống hun đúc cho cô gái mỏng manh như tớ quá nhiều kí ức cũ xưa . Đã bao lâu rồi tớ muốn đẩy cậu ra khỏi những kí ức đó…nhưng lúc nào tớ cũng  muốn tìm về cậu - tìm về những bụi mờ gió thoảng khi hương đêm lóng lánh giọt sương tinh khiết . Và tớ luôn tin rằng cậu luôn ở bên tớ, như một cơn gió khẽ thoảng qua khi tớ khẽ buông tiếng thở dài lang thang trên phố đông người hay là một ngôi sao vụt sáng khi tớ nhìn lên trời cao trong màn đêm tĩnh mịch chỉ muốn khóc lên cho giọt buồn rơi xuống…tớ luôn tin cậu luôn bên tớ như thế đấy!... Đến bây giờ , khi tớ  hiểu ra rằng cuộc sống của tớ không bao giờ có một mảng màu sáng và hạnh phúc nó luôn xen lẫn những mảng màu tối mà nhiều khi tớ cảm thất thực sự mỏi mệt lắm.. nhưng những tháng ngày bên cậu là những mảng màu sáng và đẹp nhất trong cuộc đời tớ. Kể cả khi cậu ra đi tớ vẫn muốn giữ mãi nụ cười trong veo như những vạt nắng kia để chỉ là ở một khoảng sáng nào đó của tớ bị  che lấp đi thì nụ cười đó chẳng mất đi , chẳng phai nhòa . Tất cả xẽ vẫn nguyên vẹn ở đây!! Trong trái tim tớ cậu nhé!!
- Gửi cậu vạt nắng trong veo của tớ - Ta đã xa nhau  - Cậu để lại một khoảng trống – Còn tớ vẫn loay hoay với riêng những cảm xúc - trống vắng – hụt hẫng - nhưng tớ vẫn an nhiên . Tin tớ đi- Tớ sẽ ổn vì bên tớ luôn có một thiên thần.

Ngày thả trôi!!


Hôm nay, em lại nghe No one else, một bài hát với tâm trạng buồn gia diết, em tự thắc mắc là mỗi khi 2 anh em đi cùng nhau khi nào anh cũng bắt em nghe bài này…nhưng em khi nào cũng ngoan ngoãn ngồi bên anh và nghe cho đến hết…
Em chẳng nhớ rõ là mình đã nghe bài này nhiều đến thế nào, chỉ nhớ là mỗi khi buồn…em lại tìm nó và nghe…mỗi lần nhớ về anh…em lại bật nó lên và nghe rồi ngồi một mình mặc cho những cảm xúc của em đã hỗn độn, và nhiều lúc em cũng chẳng biết em đang nghĩ gì…
Mãi đến sau này…khi lên mạng search google. Em tò mò xem lời dịch của bài này em mới hiểu…thật ra anh đã dành cho em những thứ quý giá đến mức nào…em đã không hề để tâm…không hề nắm lấy, không hề quý trọng nó…thật là ngu ngốc..
Đến bây giờ, khi một năm đã trôi qua, khi em đang đối mặt với nhiều khó khăn, đang thấy cuộc sống thật vô vị muốn bước chân vào mùa sa ngã…em lại nghe bài hát này như để có một cái gì đó kéo em quay về với thực tại, để nhắc nhở em rằng anh đang ở một nơi rất xa kia dõi theo em và em có làm một điều gì ngu ngốc em sẽ bị ăn mắng hoặc anh sẽ cốc em một cái thật đau…em đã có những thứ thật quý giá, những tình thương thật ấm áp…và một người anh trai thật tuyệt vời…

Àk, em nói anh nghe nhé…dạo này Ủn nó yêu rồi, một anh chàng cũng khá, cũng rất galang nhưng mà xa tít mù khơi, tình hình là Ủn sẽ làm dâu Hà Nội…Vịt dạo này cũng không còn trầm tính nữa, nó hay luyên thuyên đủ thứ với em, về tất tần tật mọi thứ liên quan đến nó và nhờ em tư vấn, nó mở một quán copy, thế cũng hay anh nhỉ, nhìn nó vui trở lại em thấy cũng vui. Em không còn mơ thấy Hoàng về thăm em nữa, chắc là cậu ấy cũng mãi đi chơi xa lắm…và cũng muốn em ngủ…vì mỗi khi cậu ấy suất hiện thì em lại không thể ngủ được. Anh Hùng đi làm và chuẩn bị mua nhà( nhà giấy) theo lời anh ík nói đó…và chưa có ma nào thèm yêu anh ấy…Quán café Phố Núi đã sửa lại theo đúng ík của anh, rất đẹp và còn có cả ghế đá nữa…trồng thêm nhiều cây nữa…và em không hay đến đó, chỉ lúc nào buồn thật buồn em mới đến, chỉ là em thấy nhớ hai người khi đến đó...
Anh có gặp Hoàng không??? Em nghĩ là có và biết đâu 2 người đang cùng nhau đàn cho nhau nghe một bản nhạc nào đó
Mọi người rất nhớ anh!!! còn em thì rất nhớ cậu ấy và anh nữa...
Viết cho một ngày quan trọng…1 năm ngày mất của anh…

Ngày nắng lên!!!


Ngày nắng lên
Mấy ngày mưa tầm tã, chợt có chút nắng nhẹ làm cho lòng như ấm lại thấy lạ...
Đưa tay hứng những tia nắng đầu tiên của mùa đông...se sắt...chắc có một cái gì đó mà từ lâu lắm nó chưa cảm nhận được, nhưng không thể diễn tả được bằng lời...thích được ngồi mãi thế này cảm nhận như ai đó đang về, cũng ngồi bên cạnh mình, thủ thỉ “ này nắng kìa, ốm giờ...vào chỗ râm thôi”
Nhưng giờ ghế đá chỉ có mình ngồi , nhìn sang chỗ trống bên cạnh, những tia nắng tinh nghịch như nhắc mình rằng...ta đang mơ đó còi à!!! Cậu ấy đi rồi....xa lắm...
Hôm nay cậu đã gửi những hạt nắng đến thăm tớ phải không???  Nó ít quá...vẫn không thể làm ấm trái tim tớ...vẫn không thể nguôi ngoai nỗi nhớ cậu. Chán thật đó!!!

Phượt!!


Đang ở Sapa!!!
Lại phượt, một nhóm 4 đứa mà đứa nào cũng đầy nỗi buồn...góp tiền rủ nhau đi chơi...đi rồi lại te tua như thế này đây!!! Buồn thì chưa hết mà tiền đã dần cạn kiệt...thật là gớm!!! Nếu không có tiền về thì sẽ ở đây dệt thổ  cẩm đi bán cho bọn Tây...chà...chà...để mình xem nào...cũng giàu nhỉ... J
Chiều này nhận một cú điện thoại mà nghe xong tâm trạng bủn rủn, buồn ghê!!!
Đáng lẽ ra là đừng nên nhận, mình thật điên!! Trước khi đi mình đã cãi nhau với mẹ một trận, bao nhiêu đồ đạc trong phòng chẳng có cái nào nguyên...xong nó lại sách balo đi...tối qua 4 đứa đã ngồi thật lâu nói chuyện với nhau...rồi lại tỉ tê, chẳng biết ngủ lúc nào...chỉ biết tỉnh dậy la liệt hết trên sàn...kể cũng vui, lần đầu tiên buồn mà không biết mình say...không khóc, không gọi điện cho mẹ...
 Sao cuộc sống của mình lại vô vị thế này nhỉ, những ngày nghỉ lễ là những ngày muốn đi đâu đó trốn mình vào một góc, mong đừng có ai nhận ra nó, tìm thấy nó, để thoải mái suy nghĩ, buồn phiền...mà cũng đúng thôi, một mình mãi cũng thành quen. Cô đơn thế này có tốt không nhỉ!!! Tốt hơn hết là cứ mãi thế này thôi!!! 

lan man đêm lạ!!!


Có một thời Biển và Sóng yêu nhau
Người ta bảo Biển là mối tình đầu của Sóng
Sóng dạt dào ôm bờ trưa nóng bỏng
Biển vỗ về hát mãi khúc tình ca
……
Rồi một ngày Sóng nông nổi đi xa
Bao kẻ đến và tỏ tình với Biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với Vầng Trăng
……
Sóng trở về và Biển thấy ăn năn
Sóng vô tình để biển xanh vô tội
Tình chỉ trọn khi không còn gian dối
Sóng bỏ ra đi kể từ đó không về…
……
Đã có lần em kể anh nghe…
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Anh quá phiêu lưu còn em thì lãng mạn
Ước hẹn trăm năm vì thế quá mong manh
……
Sóng bạc đầu từ đó phải không anh?
Còn ngàn năm biển vẫn xanh huyền bí
Không phải đâu anh Biển chẳng hề chung thuỷ
Dù bạc đầu Sóng vẫn mãi thuỷ chung
……
Anh dắt em đi giữa biển nghìn trùng
Nghe dã tràng kể chuyện ngày xưa xa vắng
Dù vẫn biết tình em trong trắng
Vẫn mong mình thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa…..

Đêm trôi!!!


Mình đã bật bản nhạc" Betrayal – Yao Si Ting" nghe đi nghe lại hơn 20 lần...
Có sự trống trải nào như thế này không nhỉ..tĩnh lặng và vô định quá...
Viết cho những đỗ vỡ từ chính ta....
Một khoảng thời gian có quá nhiều chuyện xảy ra vs chính mình...
Vẫn chọn cách đứng dậy và bước tiếp, mạnh mẽ và dũng cảm như những lần vấp ngã và mất mát trước...đôi chân vẫn lần từng bước mệt nhoài mà cứ ngỡ rằng ta đang đi chắc chắn lắm không bằng...
Muốn khuỵ ngã ngay lập tức..bởi cái thế giới này sao vô tâm quá mức...nhưng vẫn phải đứng và vịn vào chính mình đi không kẻo ai đó lại nhìn thấy thì lòng thương hại lại trỗi dậy...đã có lúc muốn nổ tung cho cái tôi của mình thoát ra hết, nhưng sao đc, mình đâu sống cho riêng mình, còn cả những ràng buộc, những người dõi theo với những hi vọng và niềm tin...
Có khi chán nản vs cái tôi, với những niềm tin, hi vọng này quá rồi, muốn vứt bỏ cả để chạy đến một nơi không ai tìm ra chính mình, mong mình biến mất một thời gian, hay mãi mãi...
Viết cho chính ta mong manh...
Mong manh, có ai đã từng nói với mình rằng nụ cười của mình ấm áp....
Ấm áp với những ai nhìn thấy nó ở vẻ bề ngoài...nhưng nó mong manh vs chính mình từ những cái bên trong...xa xăm, lạnh nhạt, lạ lẫm với những đổi thay đến ngỡ ngàng...
Sợ một mai, nụ cười đó có còn đúng nghĩa nữa không, mới là một điều quan trọng...
Sợ một mai, nụ cười đó mong manh vỡ tan như thuỷ tinh...mà vỡ rồi thì làm sao nhặt nhạnh những mảnh vỡ vụn đó...vô thức mà cười....
Hình như mình đã mệt rồi....muốn nghỉ một lát...phải bao nhiêu đong đầy mới cho mình lại một nhớ thương...
                                                                                                                                                     Đêm..trôi 09/08/2012

Gửi Mẹ...


Mẹ....
Hôm nay là ngày sinh nhật mẹ... sau một time vật lộn vs đêm vì chứng bệnh khó ngủ, con quyết định mở máy và lọc cọc viết cho mẹ những dòng này...con chưa biết mình sẽ viết gì nhưng kệ cứ viết...con sẽ viết theo cảm xúc của con...mẹ nhé..
Năm 1 tuổi...!!!
Con ở nhà quanh quẩn vs bà ngoại, cuộc sống hàng ngày của con là những đồ vật thân quen bên bà, thỉnh thoảng chị Hiền đi học về sớm con lại lọc cọc đi theo chị đi đến lớp học thêm của chị, mặc dù lúc đó con chưa biết đọc biết viết, nhưng thấy chị cho đi theo là vui vô cùng...mẹ tất bật vs công việc bán hàng, tất bật vs bao lo toan của gia đình bên nội dù mẹ không phải là dâu trưởng nhưng việc gì cũng đến tay mẹ, lo cho chú cưới vợ, xin cho chú một xuất sang Hàn vs bố...dường như thời gian con ở bên mẹ quá ít. Mẹ về con đã ngủ tít, mẹ đi làm con đã ở trên bà ngoại...nhưng con vẫn cảm nhận đc tình yêu thương của mẹ bằng những cái ôm xiết chặt khi con chỉ lên bầu tròi và nói...bố đi máy bay sẽ về sớm mẹ nhỉ!!! con biết lúc đó mẹ cô đơn...
Rồi con lên 5.....
Bông ra đời...con vui vô cùng vì từ nay con có thêm người để chơi và bắt nạt theo ý mình...những lúc mẹ đi làm 2 chị em ở nhà, tuy là 2 chị em nhưng tính cách khác vô cùng...nó chơi búp bê còn con thì chỉ mỗi siêu nhân, con dẫn em đi lên bà ngoại, rồi lon ton vòng sang nhà gì...mỗi lần em khóc con chẳng biết làm sao, thế là dắt nó lên chỗ mẹ làm, nhìn ánh mắt thảng thốt của mẹ khi thấy 2 chị e đi bộ lên tới cửa hàng mẹ đã nạt con sao kô biết giỗ em nín mà đưa em lên đây làm gì, nhỡ xe cộ thì sao...con chỉ biết oà khóc, em cũng oà khóc, mẹ cũng thế...cái cuộc sống đơn thân nuôi con một mình, dù có bố nhưng chẳng bao giờ và chưa khi nào bố song hành cùng mẹ thế nhưng mẹ luôn nhắc hai chị em sau nay lớn lên phải nuôi bố..!!!
12 tuổi.....
Nhím ra đời...một đồng mình thiết yếu của con trong những lần cãi nhau vs Bông...mẹ nói gọi em là nhím để em sau này cũng biết tự xù những cái gai của mình lên để tự bảo vệ mình...hầu như những ngày đó 3 chị em toàn ở bên bà ngoại, nhà khi nào cũng vắng tanh lạnh ngắt..cái bếp không khi nào đỏ lửa...thằng nhím nó toàn theo con, lẽo đẽo đi theo mỗi lần con đi học về...kể cả lúc con trốn nó trèo lên cây mít ngóng mẹ về...vì thế mà em bị ngã gãy chân, con lại bị nạt, cái tính lầm lì ít nói của con mỗi khi bị mẹ nạt là cứ im lặng...dù biết mình có lỗi nhưng không biết nói sao...vì con là thế....3 chị em khi nào cũng theo nhau như hình vs bóng...chỉ cần 3 chị em giận nhau thì sẽ có người kia làm hoà... và mẹ luôn tự hào khi nói về chúng con vs tất cả mọi người...đó là tài sản quý giá nhất đời mẹ...!!!
Và h con 20....
Con đi học xa nhà...Bông cũng đi xa...chỉ mỗi mình Nhím và mẹ ở nhà...con không hay về nhà...mà mỗi lần về cũng chẳng là bao...tuần trước chỉ về đc một ngày lại đi...con nói với mẹ là con muốn đi đâu đó một time, mẹ bảo cứ đi, tĩnh tâm lại về vs mẹ, mẹ hỏi về chuyện tình cảm của con, vì mẹ sợ con không dám yêu vì hoàn cảnh gia đình, con vẫn lắc đầu cười nhạt, mẹ chỉ nói có những thứ ở gần mình lắm, đừng tìm kiếm đâu xa con ạk...mẹ luôn thế, lo cho chúng con từng li từng tí, ngày con nhập học mẹ nói con sẽ tự lo cho con đc chứ...con gật đầu, nhưng con biết xa mẹ sẽ khó khăn lắm...
Con đã vấp ngã...
Con đã trải qua bao nhiêu cảm xúc đau buồn, hỉ nộ, ái ố...sau những thăng trầm đó con luôn tìm về vs mẹ như để được mẹ vỗ về....
Mẹ nói, mẹ không cần các con của mẹ có danh vọng tiền bac, mẹ chỉ cần các con của mẹ bình yên hạnh phúc, sống tốt...và mẹ luôn nói vs mấy chị em chúng con là sống là cho đi đâu chỉ nhận riêng mình, thế mà chúng con đã nhận ở mẹ quá nhiều đã đền đáp được gì đâu...
Một sinh nhật  nữa lại đến chúc mẹ mãi là bến bờ yêu thương của chúng con, mong mẹ luôn cười, và mãi bên bọn con mẹ nhá!!! 
Con chỉ muốn nói một câu thôi " CON YÊU MẸ!!!!!!!!!!!"