Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Chào tạm biệt em!!

Em đi về phía ấy!! có an yên không...
Chị tranh thủ dọn phòng của em, để gửi những thứ đồ dùng cá nhân của em về Việt Nam trước ngày hỏa táng em...
Chị phát hiện khoảng chục bức thư lớn nhỏ, em viết cho mẹ, cho bố, cho chị, và cho cả bạn em...hóa ra em đoán trước là mình sẽ ra đi...
Chị đang liên lạc dần với những người bạn của em, để gửi thư về cho họ, chị không biết là có gửi được về đúng người em viết tên ngoài phong bì không, nhưng em ạ, chị sẽ cố gắng!!
Mấy ngày hôm nay chị trực skype em, chỉ để thông báo tin em mất với bạn bè em...bạn bè em, hầu như không tin em đã ra đi, có người đã làm thủ tục sang đây...dù không đủ đầy, nhưng họ đến để nhìn mặt em lần cuối, em có vui không? chắc là bây giờ em đang cười hiền lắm phải không...
Em gái! ngủ ngoan. Ngày mai mọi người sẽ đưa em đi một đoạn dài về bên kia, nơi đó em không còn đau đớn, cô đơn nữa...em sẽ gặp được Vạt Nắng của em...sẽ gặp được bà ngoại...
Em sẽ lại đánh đàn...sẽ lại thực hiện những giấc mơ còn dang dở ở bên kia em gái nhé...
Hôn em!! Vân An của chị...

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Thở dài

Bác sĩ bảo " Nếu em tỉnh dậy, điều đầu tiên là em sẽ không nói được..."
Nếu em biết được sự thật này, em có buồn không cô bé! em có than trách ông trời không...
Mà sao em ngủ hoài vậy, bà ngoại của em ra đi rồi, trước khi đi ngoại bảo ngoại sẽ về thăm em. Khi tỉnh dậy em không được nghe giọng bà nữa em có làm sao không gái của chị...
Ngoại không chờ được em, nhưng ngày nào ngoại cũng gọi sang hỏi giọng thì thào " Vân An sao rồi "
Em, giờ chị mới thấy rằng, em quả là một cô bé cô đơn, cuộc sống của em chỉ có bà ngoại, chỉ có những chú mèo, piano và chính em...thế mà em vẫn luôn kiên cường, mạnh mẽ đến vậy!!!
Em đừng dọa gia đình mình như hôm qua nữa nhé! đừng vào phòng hồi sức cấp cứu nữa nhé, trong đó vừa ồn ào vừa chật chội...chỉ cần em đừng để mạch tim tắt như hôm qua nhé gái, chị cầu xin em, sắp đến đích rồi, em đừng bỏ cuộc, đừng bỏ gia đình mà đi đâu cả...em biết không? chị sắp lấy chồng, chị muốn em làm phù dâu chi chị, chị muốn nhìn nụ cười của em trong ngày cưới, anh rể bảo sao chị có cô em gái xinh thế, bị bệnh nằm ngủ mà nhìn vẫn rất an yên...tất nhiên em gái chị cơ mà, trong veo như nắng!!!
Thế mà sắp đến Trung Thu rồi em biết không, gần tròn một năm, em không hoạt động, không giao lưu, không đàn...mau tỉnh dậy...chị em mình sẽ về Việt Nam đi LANGBIANG!!!

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Tối 12/6...

Em ơi! Chị đã tìm thấy Kít...
Trong muôn vàn khó khăn, bỗng dưng chị tìm thấy Kít! và trong một biển người bao la, chị tin nhân duyên là có thật!
Kít không đau...cậu ấy ra đi trong thanh thản...đúng ngày em làm cuộc đại phẫu thuật thứ nhất!
Suốt mấy ngày hôm nay mẹ Kít ở đây, bên em, nắm lấy tay em và cầu nguyện cho em mau tỉnh dậy, bác ấy nói " hồi Kít còn sống, cậu ấy hay sang phòng em nghe em hát.." và bác ấy mong em một lần hát cho bác ấy nghe...vậy em phải tỉnh dậy gái nhé!!
Vân An!
Kít có để lại cho em một lá thư thật dài, chị không dám đọc, em hãy mau dậy và đọc lá thư đấy nhé!!
Ngày chị tìm thấy Kít, chị mừng như một người sắp rơi xuống vách núi vớ được một cành cây, thế nhưng khi nghe tin Kít ra đi...chị lặng người...nước mắt chị rơi...trách gì em luôn miệng hỏi Kít đau không??? Hóa ra Kít cũng giống em, cũng trải qua những đau đớn như em, cũng chông chênh và chịu đựng như em...
Chị thấy mất mát! Chị thấy không công bằng! chị muốn trách ông trời! những đứa trẻ trong veo như em và Kít sao phải chịu nhiều đau đớn như thế, sao không phải là chị, là những kẻ bất nhân ngoài kia???...
Dậy thôi Vân An!! Bà ngoại nói nhớ em!! ai cũng nhớ nụ cười của em!!!

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Nghị Lực...

Em gái! chị viết cho những tháng ngày em nằm im lìm trên giường bệnh không một tia hy vọng! chị vẫn nhớ như in ngày em chuẩn bị ca phẫu thuật, em vẫn cười, mắt nheo nheo lên nhìn ánh sáng mặt trời, em bảo: " bao lâu nữa em lại nhìn được những tia nắng này, chị nhỉ??"...chị lặng thinh, nhìn em mà rơi nước mắt!!!!...
Ngày mẹ em gọi bảo với chị là " Cún hết cách rồi, chắc phải đưa sang bên ấy..." chị nghe được những tiếng vỡ như mảnh thủy tinh ở trong đầu kêu leng keng, chị còn nghe cả thấy tiếng cười trong trẻo của em vỡ đều...đại gia đình mình lúc đấy như chìm trong biển buồn!!
Lúc ra đón em ở sân bay!! chị chuẩn bị sẵn sàng tâm lí không khóc!! nhưng gặp em, với nụ cười rất tươi...mọi thứ trong chị lại vỡ òa...khóc như sẵn sàng cho mọi thứ xảy ra, thế mà em nhìn chị như người ngoài hành tinh...cứ như muốn hỏi sao chị khóc nhiều thế...chị khóc cho cả những lần trước không về thăm em ốm được à???
Cô gái! với chị! dù bây giờ hay mai sau, em vẫn là LaLa, vẫn là Vân An như cái tên bà ngoại hay gọi, vẫn là Cún của đại gia đình mình...
Ngày em tỉnh dậy, e chỉ nói được vài câu đơn giản như " nước, mẹ, không"...xong đến mãi đến gần 3 tháng trời ròng rã e mới nói được hoàn chỉnh..nhưng vẫn rất khó khăn...chỉ cần thế thôi cô bé!! e chỉ cẩn thế thôi là chị và đại gia đình mình cảm ơn em rất nhiều, rất nhiều...
Cảm ơn! vì em đã mạnh mẽ vượt qua tất cả...đã mạnh mẽ đi qua những lần đau đớn, điều trị, kiên cường và không bao giờ bỏ cuộc!!!...
Cảm ơn đã cho chị thấy, chị còn may mắn vì chị còn sức khỏe, không lo lắng mỗi sáng có tỉnh dậy hay không!! cảm ơn em...
Viết cho em, viết cho những đau đớn và khó khăn em sắp trải qua...
Viết cho lần phẫu thuật cuối cùng sắp tới của em...
Cho đóa hoa Hướng Dương của chị Vân An...
Hãy mau khỏe mạnh để đọc những dòng này em nhé!! cố lên...