Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

Chào tạm biệt em!!

Em đi về phía ấy!! có an yên không...
Chị tranh thủ dọn phòng của em, để gửi những thứ đồ dùng cá nhân của em về Việt Nam trước ngày hỏa táng em...
Chị phát hiện khoảng chục bức thư lớn nhỏ, em viết cho mẹ, cho bố, cho chị, và cho cả bạn em...hóa ra em đoán trước là mình sẽ ra đi...
Chị đang liên lạc dần với những người bạn của em, để gửi thư về cho họ, chị không biết là có gửi được về đúng người em viết tên ngoài phong bì không, nhưng em ạ, chị sẽ cố gắng!!
Mấy ngày hôm nay chị trực skype em, chỉ để thông báo tin em mất với bạn bè em...bạn bè em, hầu như không tin em đã ra đi, có người đã làm thủ tục sang đây...dù không đủ đầy, nhưng họ đến để nhìn mặt em lần cuối, em có vui không? chắc là bây giờ em đang cười hiền lắm phải không...
Em gái! ngủ ngoan. Ngày mai mọi người sẽ đưa em đi một đoạn dài về bên kia, nơi đó em không còn đau đớn, cô đơn nữa...em sẽ gặp được Vạt Nắng của em...sẽ gặp được bà ngoại...
Em sẽ lại đánh đàn...sẽ lại thực hiện những giấc mơ còn dang dở ở bên kia em gái nhé...
Hôn em!! Vân An của chị...

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

Thở dài

Bác sĩ bảo " Nếu em tỉnh dậy, điều đầu tiên là em sẽ không nói được..."
Nếu em biết được sự thật này, em có buồn không cô bé! em có than trách ông trời không...
Mà sao em ngủ hoài vậy, bà ngoại của em ra đi rồi, trước khi đi ngoại bảo ngoại sẽ về thăm em. Khi tỉnh dậy em không được nghe giọng bà nữa em có làm sao không gái của chị...
Ngoại không chờ được em, nhưng ngày nào ngoại cũng gọi sang hỏi giọng thì thào " Vân An sao rồi "
Em, giờ chị mới thấy rằng, em quả là một cô bé cô đơn, cuộc sống của em chỉ có bà ngoại, chỉ có những chú mèo, piano và chính em...thế mà em vẫn luôn kiên cường, mạnh mẽ đến vậy!!!
Em đừng dọa gia đình mình như hôm qua nữa nhé! đừng vào phòng hồi sức cấp cứu nữa nhé, trong đó vừa ồn ào vừa chật chội...chỉ cần em đừng để mạch tim tắt như hôm qua nhé gái, chị cầu xin em, sắp đến đích rồi, em đừng bỏ cuộc, đừng bỏ gia đình mà đi đâu cả...em biết không? chị sắp lấy chồng, chị muốn em làm phù dâu chi chị, chị muốn nhìn nụ cười của em trong ngày cưới, anh rể bảo sao chị có cô em gái xinh thế, bị bệnh nằm ngủ mà nhìn vẫn rất an yên...tất nhiên em gái chị cơ mà, trong veo như nắng!!!
Thế mà sắp đến Trung Thu rồi em biết không, gần tròn một năm, em không hoạt động, không giao lưu, không đàn...mau tỉnh dậy...chị em mình sẽ về Việt Nam đi LANGBIANG!!!

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Tối 12/6...

Em ơi! Chị đã tìm thấy Kít...
Trong muôn vàn khó khăn, bỗng dưng chị tìm thấy Kít! và trong một biển người bao la, chị tin nhân duyên là có thật!
Kít không đau...cậu ấy ra đi trong thanh thản...đúng ngày em làm cuộc đại phẫu thuật thứ nhất!
Suốt mấy ngày hôm nay mẹ Kít ở đây, bên em, nắm lấy tay em và cầu nguyện cho em mau tỉnh dậy, bác ấy nói " hồi Kít còn sống, cậu ấy hay sang phòng em nghe em hát.." và bác ấy mong em một lần hát cho bác ấy nghe...vậy em phải tỉnh dậy gái nhé!!
Vân An!
Kít có để lại cho em một lá thư thật dài, chị không dám đọc, em hãy mau dậy và đọc lá thư đấy nhé!!
Ngày chị tìm thấy Kít, chị mừng như một người sắp rơi xuống vách núi vớ được một cành cây, thế nhưng khi nghe tin Kít ra đi...chị lặng người...nước mắt chị rơi...trách gì em luôn miệng hỏi Kít đau không??? Hóa ra Kít cũng giống em, cũng trải qua những đau đớn như em, cũng chông chênh và chịu đựng như em...
Chị thấy mất mát! Chị thấy không công bằng! chị muốn trách ông trời! những đứa trẻ trong veo như em và Kít sao phải chịu nhiều đau đớn như thế, sao không phải là chị, là những kẻ bất nhân ngoài kia???...
Dậy thôi Vân An!! Bà ngoại nói nhớ em!! ai cũng nhớ nụ cười của em!!!

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Nghị Lực...

Em gái! chị viết cho những tháng ngày em nằm im lìm trên giường bệnh không một tia hy vọng! chị vẫn nhớ như in ngày em chuẩn bị ca phẫu thuật, em vẫn cười, mắt nheo nheo lên nhìn ánh sáng mặt trời, em bảo: " bao lâu nữa em lại nhìn được những tia nắng này, chị nhỉ??"...chị lặng thinh, nhìn em mà rơi nước mắt!!!!...
Ngày mẹ em gọi bảo với chị là " Cún hết cách rồi, chắc phải đưa sang bên ấy..." chị nghe được những tiếng vỡ như mảnh thủy tinh ở trong đầu kêu leng keng, chị còn nghe cả thấy tiếng cười trong trẻo của em vỡ đều...đại gia đình mình lúc đấy như chìm trong biển buồn!!
Lúc ra đón em ở sân bay!! chị chuẩn bị sẵn sàng tâm lí không khóc!! nhưng gặp em, với nụ cười rất tươi...mọi thứ trong chị lại vỡ òa...khóc như sẵn sàng cho mọi thứ xảy ra, thế mà em nhìn chị như người ngoài hành tinh...cứ như muốn hỏi sao chị khóc nhiều thế...chị khóc cho cả những lần trước không về thăm em ốm được à???
Cô gái! với chị! dù bây giờ hay mai sau, em vẫn là LaLa, vẫn là Vân An như cái tên bà ngoại hay gọi, vẫn là Cún của đại gia đình mình...
Ngày em tỉnh dậy, e chỉ nói được vài câu đơn giản như " nước, mẹ, không"...xong đến mãi đến gần 3 tháng trời ròng rã e mới nói được hoàn chỉnh..nhưng vẫn rất khó khăn...chỉ cần thế thôi cô bé!! e chỉ cẩn thế thôi là chị và đại gia đình mình cảm ơn em rất nhiều, rất nhiều...
Cảm ơn! vì em đã mạnh mẽ vượt qua tất cả...đã mạnh mẽ đi qua những lần đau đớn, điều trị, kiên cường và không bao giờ bỏ cuộc!!!...
Cảm ơn đã cho chị thấy, chị còn may mắn vì chị còn sức khỏe, không lo lắng mỗi sáng có tỉnh dậy hay không!! cảm ơn em...
Viết cho em, viết cho những đau đớn và khó khăn em sắp trải qua...
Viết cho lần phẫu thuật cuối cùng sắp tới của em...
Cho đóa hoa Hướng Dương của chị Vân An...
Hãy mau khỏe mạnh để đọc những dòng này em nhé!! cố lên...

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Tháng Tám Của Tôi


Tháng Tám. Dọn lại một góc giá sách rồi lại để chất lên trên kệ vài cuốn mới. Đôi lúc tôi lại muốn làm nó, hàng ngày. Có những thứ đã cũ và phải để nó vào trong túi, đóng gói lại và cất đi. Ngay cả cảm xúc cũng vậy.
Cuối tháng Bảy, tôi có đọc quyển “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân. Có một đoạn trong đó viết rằng đôi khi cũng phải xóa bỏ đi một vài cảm xúc cũ, vài mối quan hệ phức tạp và vô dụng. Vậy là tôi biết mình phải làm gì ngay sau đó, có lẽ sẽ là lần đầu tiên có đủ dũng khí xóa đi một mối quan hệ với ai đó, hoàn toàn. Đôi khi “xóa bỏ” là một khái niệm khó khăn đối với con người vì nó không phải dễ đạt được, cái chính là để thời gian “xóa” hộ bạn, dần dần bụi sẽ phủ mờ kỉ niệm và bạn sẽ để nó trong một cái hốc tủ kín đáo, giống như tôi đã từng. Đó lại là chuyện của tháng bảy, cũ rồi.
Giờ là tháng Tám của tôi.
Tôi thích dọn dẹp. Cứ bất kì cái gì có thể nhấc lên đặt xuống, mỗi khi như vậy lại cảm thấy mình bận rộn trong sự rảnh rỗi. Thế là từng quyển sách được gói ghém và cất đi. Tình cờ tôi thấy quyển thơ “Hai sắc hoa ti gôn”. Thực ra đây là quyển thơ duy nhất tôi có và cũng là những câu thơ duy nhất tôi đọc mà không phải “phân tích” theo lối “văn mẫu”. Có bài thơ này tôi hay đọc khi nửa đêm hồi tôi 15 tuổi, ngày đó tôi hay thức học đến khuya, rồi đọc vài câu trong bài “Phố buồn” của Ngô Văn Phú.
“Em có nhớ góc phố buồn u tối
Ta thường qua lặng lẽ bước âm thầm
Nhạc dang dở than nỗi đời rắc rối
Không gian trầm dâng  nhẹ hương hoàng lan

Yêu đến đỗi. Lòng cũng buồn đến đỗi
Nói hoài rồi. Cần lắm phút lặng im.
Hơi thở nhẹ, lẫn mùi hoa bối rối
Dáng em đi, tóc xõa, phủ vai mềm…”
Mười lăm tuổi, ai bảo không biết cảm cái buồn của thơ. Chợt bật cười vì thấy rõ cái “đờ đẫn” ngây ngô của tôi khi ấy. Đọc đến câu “Đêm Hà Nội. Hai người. Hai cái bóng. Nhạc tắt rồi, giai điệu vẫn còn vương”. Tôi thấy tim mình nặng lắm. Chắc đêm đó tôi còn nghe thấy tiếng đàn ghi ta từ dội vào đêm, bản “Triệu bông hồng”. Chắc khi ấy tôi cũng buồn ghê lắm.
Ừ thì cũng đến mùa buồn của tôi rồi, tháng Tám ơi.
Cái màu của đêm cũng như ngày, không còn tách rõ. Tiếng ghi ta cũng chẳng còn ru tôi khi đêm đổ giọt ướt giấc mơ. Là cái gì chi phối tôi, và bạn. Để ta nhớ hoài những thứ mông lung đến thế. Dù cho đã xóa đi nhiều, nhưng vẫn giữ. Trong tim. Giống bạn, giống tôi, chúng ta giống nhau.
Tim chật cứng mà vẫn đóng lại, cất đi, hàng ngày.
Giờ đã là tháng Tám… của tôi.
Để tôi chiếm lấy, cả phần to lớn, đó là của tôi.
Để tôi được tham lam như lần cuối cùng tôi được sống giữa dòng, tháng Tám.
Là tháng Vạt Nắng đã rời xa tôi!!...

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Đỗ Vỡ!!

Hôm nay tôi đỗ vỡ lòng tin!!!
Tôi thấy mình nhỏ bé quá, cái thứ tôi đang tạo dựng lên đang từng ngày, từng ngày bị đỗ vỡ...và tôi thấy tôi mình thật nhỏ bé!
Biết làm sao khi trái tin, lòng người thay đổi trong thoáng chốc. Bạn sẽ thấy thế nào???
Tôi thấy nhói ở lồng ngực phía bên trái, nghèn nghẹn ở cổ, thấy lòng hoang hoải và bất định vô cùng tận!!
Tôi đánh đổi tình bạn ba năm để nói với bạn rằng...
Cô gái! tất nhiên bây giờ bạn rất toả sáng sau cuộc thi sắc đẹp đó, bạn có nhiều lời mời đi chụp hình, đóng được MV với ca sĩ...nhưng không có nghĩa bạn lãng quên, và từ chối những gì xưa cũ của bạn...
Con người ta phải sống đúng thật và luôn biết chấp nhận những thứ đến quanh nó...
Những thứ xung quanh bạn bây giờ nó rất dễ vỡ, rất dễ tan...đó là những ánh hào quang chỉ xuất hiện được một lúc thôi, và không biết chừng nó sẽ tắt bất cứ lúc nào...
Tớ chỉ thắc mắc một điều!! những người bạn mới của bạn đã cho bạn động lực bỏ lại những người bạn cũ của bạn ở lại phía sau...bạn không biết bạn đã và đang đánh mất thứ gì đâu...
Đến giờ này! chắc tớ không nên buồn vì những điều không đáng có!! nhưng bạn biết không, những gì tớ cố gắng, tớ gìn giữ, tớ trân trọng đỗ vỡ không chút nào níu lại đc!! Thật buồn!! tớ biết nói gì đây...chắc sẽ khóc một trận cho thoả, hay hét lên cho thoả...
Tạm biệt!! Cô gái , tình bạn ba năm của tớ...
Chúc cậu hạnh phúc và luôn may mắn...
Nếu buồn đau, khổ ải, hãy quay về...sẽ có một vòng tay an ủi động viện cậu...
Yêu Thương!!

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

ỔN?????

Dạo gần đây tôi vẫn thường mơ về một giấc mơ rất đẹp! bãi cỏ xanh mướt, bầu trời cao trong xanh và có một cô bé mặc váy trắng xinh tung tăng với những cơn gió...nếu nhìn kĩ có thể thấy nét mặt cô bé đó không có chút ưu tư, lo lắng gì cả...giống như là bao nỗi buồn được thả theo những ngọn gió bay cao lên trời xanh không chút vẫn vương nào...
Những lúc gặp chuyện! tôi chỉ muốn thu mình lại với những giấc mơ, tôi tin, chỉ cần ngủ một giấc rồi tất cả sẽ qua và mọi buồn phiền của ngày hôm nay sẽ không còn vấn vương sang ngày mới nữa...
Tôi biết, cô bé trong giấc mơ đó là ai...người ta bảo rằng " những gì người ta mong muốn trong hiện thực mà chưa làm được sẽ gửi gắm nó vào trong giấc mơ"...tôi đã có một ước mơ nhỏ nhoi từ khi lên 8...tôi mặc váy trắng và thả mình vào một cao nguyên bát ngát nắng và cỏ xanh...và cho đến tận bây giờ khi gặp sóng gió tôi lại vịn vào ước mơ đó để đứng lên..tôi tin cuộc sống vẫn luôn có một mảng màu trong xanh và bát ngát màu tự do như vậy ở đâu đó...
Con sóng tôi đang đương đầu quả thật đang quá sức với tôi!...
Hầu hết, thời gian gần đây tôi không muốn nói chuyện với ai, cuộc sống của tôi chỉ lặng lẽ với những mảng màu trầm có chút sáng!! tôi không thích ví cuộc sống của mình là những mảng màu tối, nghe nói thật bi quan, mà con người của tôi, ít nhất là lúc này, nên làm bạn với những khoảng màu trầm thôi...trầm để tôi có thể tĩnh tâm nhìn lại mọi thứ....
Sáng...tôi thường ra ban công nhìn mọi thứ xung quanh, tôi nhìn màu xanh của lá, màu trắng của mây, và chút màu vàng của nắng, đôi khi tôi nằm lười trên giường, kéo rèm cửa sổ chỉ để nhìn màu mờ đen của sự chuyển giao của đêm sang ngày...đến khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện tôi lại kéo rèm quay mặt vào tường trốn tránh nó...tôi gọi đó màu xám của buổi sáng...
Chiều chiều...tôi lại đi đâu đó là cà! đôi khi là quán cà phê nào đó, gọi một ly sinh tố, một quyển sách tôi ngồi đến tối, hoặc có khi tôi đến công viên, chọn một cái ghế đá, ngồi và nhìn mọi thứ xung quanh, tôi thích nhìn cái màu vàng mơ màng của những ánh đèn đường, có khi tôi cứ mãi mê ngắm nhìn nó như một thứ trò chơi của trẻ nhỏ lâu lắm bị bỏ quên!!..
Tôi ước một lần, ngồi sau xe của một ai đó tựa đầu vào lưng và khẽ nói " Hôm nay, làm cho tớ một ly sinh tố bơ đi.." chỉ vui vơ như thế thôi...nhưng lâu lắm rồi..sự quan tâm hẳn đã bỏ tôi ra đi...
Tôi cũng thèm lắm một lần được ngồi cằn nhằn cả buổi với một người về một cái gì đó không hài lòng trong cuộc sống...người đó sẽ im lặng bên tôi nghe tôi cằn nhằn và khẽ cười vì cái tính trẻ con của tôi...
Biết không!! lâu lắm rồi....chưa được như thế!!...mà dường như tôi cũng không cần...vì tôi mạnh mẽ quá...mà mạnh mẽ quá thường hay bị cô đơn...
Tôi thèm...những cảm xúc này qua mau những tháng ngày tôi cần một mình...để lòng tôi lại thảnh thơi, tôi sẽ tìm đến cô gái của tôi nói hết ra những khó khăn tôi đang gặp phải...thời gian này tôi im lặng hơi dài...mong cô gái của tôi sẽ không buồn tôi...
Bởi vì! khi đang chùng xuống! những gì tôi kể..sẽ kéo cô nàng Sư Tử chùng xuống theo tôi...
Mà cô nàng ấy độ nhạy cảm lại quá nhiều...
Tôi chỉ cần...lúc tôi buồn...tôi biết có những người luôn mãi bên tôi...và nhất định...tôi không quên tìm đến họ khi tôi đã yên ổn và sẽ nói hết, nói cho hết bằng được...